Gloomy sunday
clock
Get your own Digital Clock![]()
Thứ Tư, 15 tháng 7, 2009
Mess for DEstiny
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 10:56 0 nhận xét
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009
Số Điện Thoại Ma Có Thật Ko ??
- Gần đây, nhiều người dân tại Quảng Nam đồn đại về một số điện thoại có đến 18 con số: 050.077.777.777.777.777 gọi về... cõi âm không hề mất tiền. Mọi người gọi đó là “số điện thoại cõi âm” hay "số điện thoại ma". Thực hư của sự việc này ra sao!?
Những người nghe được nói gì?
Chính vì những lời “rỉ tai” nhau như “gọi điện vào số máy này sẽ hỏi thăm được người thân ở…bên kia thế giới”, hàng nghìn người gọi điện vào số máy này, phần ít muốn “hỏi thăm người thân ở… bên kia thế giới” nhưng phần lớn gọi là vì… tò mò.
Mới đầu, Vig_Blt nghe một người bạn hỏi số máy có mã 0500 và 14 con số 7 liên tiếp là số ở đâu, tôi nghĩ là của mã vùng Đăk Lăk, người bạn bảo không phải và nói thêm. Tôi rút điện thoại và gọi liên tục nhưng không thể liên lạc được, vì máy luôn bị bận.
Người bạn bảo rằng số máy trên điện để xem bói nên rất khó liên lạc được; nhiều người gọi vào số này đã nói chuyện được với… “người cõi âm” và liên lạc tìm người thân ở âm phủ để hỏi thăm (!?).
Gọi đến số điện thoại ma sẽ nói chuyện được với người cõi âm!?
Đến khi bạn tôi liên lạc được số máy trên. Đầu dây bên kia có một giọng nam hỏi : "làm sao biết được số này, gọi có việc gì không?" Bạn tôi trả lời: “Làm ơn cho biết số máy này ở đâu vậy?” thì liền bị cúp máy, mất liên lạc.
Lần khác, một người bạn của tôi nghe giọng một phụ nữ cười như điên rồi khóc thút thít nhưng khi hỏi thì không trả lời và cúp máy.
Tiếp tục liên lạc, chưa kịp “a lô” thì đã nghe một giọng nam nói: “Vũ trụ hôm nay không sao, tau đang đi đường thủy”, rồi nghe tiếp tiếng khóc của trẻ con và tiếng hú tút tít giống bị nhiễu tín hiệu taxi.
Điều khó hiểu là, nói chuyện điện thoại thời gian khá lâu nhưng kiểm tra lại thì tài khoản vẫn không bị mất một đồng nào. Đem số máy trên hỏi Tổng đài 1080, thì được trả lời là số máy này hoàn toàn không có.
Một số người cho biết vì muốn xem bói nên đã gọi vào số máy trên, khi nghe tiếng la thét, kêu khóc, họ rất hoảng sợ.
Chỉ là… số ảo!?.
Nhiều người liên tưởng số thuê bao lạ này với các số thuê bao di động của Thái Lan mà báo chí phản ánh mấy ngày qua. Tuy nhiên, khi tìm hiểu qua những người hiểu biết cũng như các tổng đài MobiFone, Vinaphone, các kỹ thuật viên làm trong ngành Bưu chính Viễn thông khu vực miền Trung thì được xác định số thuê bao này không phải số của Thái Lan. Chính vì thế, nhiều người cho rằng số thuê bao này ở… bên kia thế giới là thật?!
Liệu có phải 050.077.777.777.777.777 chỉ là số ảo?
Tuy nhiên, khi đưa số thuê bao này cho một số “cư dân mạng” thì họ cho rằng có các tình huống sau: 1. Đây chỉ là một trò đùa của “những người thích đùa”: Rất có thể, số thuê bao này ở Đắk Lắk nhưng số điện thoại này chỉ là “số ảo” mà ngành bưu điện cấp cho khách hàng sử dụng dịch vụ ADSL nhưng không dùng điện thoại. Từ đây, “những người thích đùa” sử dụng một phần mềm “gọi điện thoại không tốn tiền” trên các trang web của nước ngoài rồi tiến hành… gọi điện thoại để “đùa” một ai đó hoặc để quấy rối. Còn việc số thuê bao có đến 18 con số là do các trang web này để trống phần “thuê bao gọi đi”, người sử dụng có thể điền bất cứ con số nào vào đó và gọi điện thoại “lòe” người khác.
2. Số thuê bao thật của số máy này từ “số ảo” 0500.777.777 mà ngành bưu điện cấp cho những khách hàng sử dụng ADSL, còn các số sau chỉ là các do người sử dụng điền thêm vào để… “hù” người khác.
Bưu điện nói gì?
Ông Nguyễn Anh Cả – Giám đốc Sở Bưu chính Viễn thông tỉnh Quảng Nam, cho biết: Hiện Sở Bưu chính Viễn thông tỉnh đang tiến hành rà soát số điện thoại “lạ” 050.077.777.777.777.777 như phản ánh của báo chí.
Bộ phận kỹ thuật của Sở Bưu chính Viễn thông Quảng Nam xác định, có thể số thuê bao này xuất phát từ tỉnh Đắk Lắk. Tuy nhiên, qua rà soát danh bạ thì bộ phận kỹ thuật không xác định được chủ thuê bao số điện này. Bộ phận kỹ thuật cũng đã loại trừ bớt 8 số 7 của thuê bao điện thoại trên nhưng máy chủ báo “số điện thoại này không đăng ký” hoặc “số máy không tồn tại”.
Điều đáng nói, khi Sở Bưu chính Viễn thông Quảng Nam liên lạc với 2 số thuế bao 0500.777.777 và 050.077.777.777.777.777 thì mạng đều có một cách trả lời: “máy bận!”. Rất có thể hai thuê bao trên là 1.
Thách thức cư dân mạng?
Mới đây, một số thầy bói đã thách thức cư dân mạng dám gọi thử đến số điện thoại đó và ghi âm lại nội dung đàm thoại. Nghe nói 3 người thử ghi âm cuộc điện thoại nói trên tự dưng bị mất trí nhớ... Đến 0g sáng nay, khi tôi liên lạc số máy trên, chuông vẫn đổ nhưng không có ai nghe máy. Sợ quá, không dám gọi tiếp...
Chỉ cần ghi âm cuộc nói chuyện với điện thoại ma - bạn sẽ nổi tiếng?
Vậy có bạn nào can đảm gọi điện cho số điện thoại 050.077.777.777.777.777 và ghi âm lại nội dung phát ra từ số điện thoại kia không?
Chú ý:
1. Sự khác nhau khi gọi bằng điện thoại cố định và điện thoại di động.
2. Sự khác nhau khi gọi vào ban đêm và ban ngày.
3. Sự khác nhau khi gọi ở nơi hoang vắng (nghĩa địa chẳng hạn) và nơi đông người
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 21:35 0 nhận xét
Hình ma
Trong một chuyến đi đầu năm, anh Colin Foster, 34 tuổi đã dùng máy ảnh ghi lại những khoảnh khắc đẹp của mùa đông. Khi trở về nhà và xem lại, trong số hàng trăm bức ảnh chụp được, có 1 tấm hình khiến anh Colin và bạn gái hết sức kinh ngạc. Bóng một người đàn ông hiện ra lờ mờ trong bức ảnh, anh Colin khẳng định không hề có người ở khu vực này khi anh chụp bức ảnh. Rất nhiều chuyên gia nhiếp ảnh cũng vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy nó. Họ khẳng định bức ảnh hoàn toàn tự nhiên và không hề được chỉnh sửa. Dưới đây là một vài bức ảnh ma khác: Bóng ma trên bức tranh được chụp tại lâu đài Một bóng ma lờ mờ hiện lên trên tóc của người phụ nữ. Bức hình được chụp năm 1998 tại vòm Bóng ma không đầu xuất hiện trong bức ảnh này được chụp cách đây 22 năm.


thành phố Durham.



một em bé khoảng 3 hoặc 4 tuổi. Trong bức ảnh trên, bóng ma xuất hiện
dưới chân 2 cô gái. Địa điểm của ngôi nhà này không được tiết lộ.

cầm vật gì phát sáng...

tháng 7/2008.
Bức ảnh này được chụp tại Ấn Độ vào năm 1993. Có một làn khói màu tím bao quanh
những người trong ảnh, ngoài ra cũng xuất hiện chấm tím trên đầu một
số người.



từ xa.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 21:34 0 nhận xét
Ma- những bằng chứng ghê sợ
Sinh lão bệnh tử là quy luật tất yếu của đời sống con người mà không ai tránh khỏi được. Trong nhân gian, "MA" được người xưa dùng để chỉ linh hồn người đã khuất, sống vất vưởng đâu đó mà chưa được siêu thoát.
Điều ngịch lý rằng hầu hết ai cũng rất sợ MA nhưng lại rất thích tụ tập kể chuyện MA, có thể vì họ tò mò hoặc thích cái cảm giác vừa ớn lạnh vừa an toàn, mặc dù điều đó có thể gây cho họ nỗi sợ hãi tột độ khi không còn ai bên cạnh.
Có rất nhiều người không tin rằng trên đời này chẳng có MA CỎ, đơn giản vì họ chỉ tin những điều họ thấy, và MA chỉ là trí tưởng tượng phong phú của con người. Các nhà khoa học lại càng không tin, bởi vì thói quen của họ làm gì cũng cần phải có sự chứng minh, nhưng linh hồn con người lại thuộc lĩnh vực tâm linh thì họ biết chứng minh bằng cách gì, định luật nào có thể giải thích? quả táo rơi xuống mặt đất do có trọng lực hút nó xuống, nhưng khi bàn ghế di chuyển mà không có lực gì đẩy hoặc hút, họ lại bảo rằng điều đó làphi khoa học và chỉ là trò ảo thuật rẻ tiền, thế mới biết khi con người càng sợ họ lại càng phản bác những điều rất hiển nhiên mà họ thật sự không muốn chấp nhận.
Tôi sinh ra trong một khu xóm gần chợ đầm Nha Trang, vào thời điểm đó thì ở Nha Trang ma rất nhiều, rất lộng hành, ngay cả buổi sáng cũng có người bị ma nhát, do đó khi nhắc đến MA thì chúng tôi xem việc đó là hiển nhiên và chẳng có gì phải phàn nàn. MA thì có thật đấy nhưng không phải ai cũng được diện kiến, các bạn hãy cùng tôi trải nghiệm những câu chuyện mà tôi đã từng đối mặt:
Nhìn sang đối diện thấy học sinh Hàn Thuyên ngồi học bài (vì Phú Nhuận với Hàn Thuyên nằm sát nhau) tôi ra ban công đứng hóng mát. Tôi cảm giác như có cái gì đó không bình thường nhưng không hiểu là cái gì, chỉ thấy rằng rất lạnh lẽo. Các bạn biết không, tôi chết đứng sững sờ khi thấycái bóng trắng không đầu, chính xác hơn là cái áo dài mà nữ sinh hay mặc nhưng lại mất đầu đang lơ lửng cách tôi chừng 50 mét cùng hành lang. Quá bất ngờ, chân tôi cứng đờ muốn chạy mà không được, miệng thì thở không ra hơi. Thật sự rất khủng khiếp nếu bạn ở trong trường hợp của tôi. Tôi ở trạng thái kinh hãi được 1 lúc thì nó từ từ biến mất như chưa bao giờ xuất hiện, lúc này tôi mới biết mình đã thấy cái gì và nhanh chân dọt lẹ xuống dưới. Tôi đi bộ về nhà ngay lập tức! Quá khủng khiếp!
BỨC ẢNH NÀY GIỐNG ĐẾN 95% NHỮNG GÌ TÔI PHẢI TRẢI QUA! THẬT KINH KHỦNG!
02. Năm 2001, nhà tôi tiến hành sửa nhà, bạn biết đó, khi làm việc đó thì gây phiền phức cho người sống nhưng kể cả người đã chết vẫn cảm thấy không hài lòng nên sau khi mọi việc xong xuôi, những chuyện lạ đã xuất hiện mà trước đây chưa bao giờ có.
Buổi tối khi mọi người đã ngủ hết, má tôi nghe ngoài cầu thang có tiếng chân người chạy, má tôi sợ quá tưởng ăn trộm nên kêu mọi người dậy để kiểm tra, mất 15 phút mà chẳng phát hiện đạo tặc nào cả nên mọi người mau chóng trở về vị trí cũ tiếp tục cùng nhau lên mây. Hầu như đêm nào sự việc ấy lại tiếp diễn, nếu thức trắng đêm theo dõi thì chẳng có gì xảy ra cả. Rồi ở lầu trên cùng không người ở, cứ nghe tiếng xì xào nói chuyện của con người hay tiếng bàn ghế di chuyển vào lúc khuya.
Tôi còn nhớ rất rõ, khi đó là buổi chiều tháng 7 lúc trời mưa tầm tã, tôi ở nhà 1 mình xem tivi. Mọi việc xảy ra bình thường vào 30 phút đầu, cho đến khi cánh cửa trước phòng từ từ mở ra, "két....... két két..." thật sự rùng rợn. Tôi nghĩ có thể là do gió mạnh nên đó là điều tự nhiên, vì khóa bấm cửa hư nên tôi lót cái khăn chặn lại. Được 1 lúc thì cảnh cửa chết tiệt ấy lại mở ra như lúc nãy, lúc này tôi bắt đầu sợ.
Ngoài hành lang cầu thang mặc dù trời mưa rất lớn, tiếng mưa át cả tiếng tivi nhưng tôi nghe rất rõ tiếng chân người chạy, chạy lên rồi lại chạy xuống. Tôi bắt đầu hoảng sợ tột độ khi vòi nước bắt đầu chảy như có người mở. Trời ơi! điều đó thật quá sức chịu đựng với 1 cậu bé chỉ 13 tuổi. Theo lý thuyết trên phim MA thì nhân vật sẽ tìm 1 cai mền nào đó trùm lại mà trốn, thật nực cười nhảm nhí! Mặc dù vậy tôi vẫn còn can đảm mở tung cửa và chạy thoát khỏi căn nhà chết tiệt đó! (Sau này tôi mới biết căn phòng đó có 1 cô gái treo cổ tự tử vì bị cha mẹ ngăn cấm chuyện tình yêu, biết đâu chừng khi đó người đó ở cạnh bên mà tôi không biết?)
Tôi nghĩ đó là câu hỏi mà chúng ta thường quan tâm nhất! Thật ra MA thì có rất nhiều trạng thái khác nhau kô nhất định, tùy theo năng lực tâm linh của linh hồn sau khi chết và tâm thức trước khi chết. Đa số là màn khói trắng di động.
Tại sao cùng 1 thời điểm và không gian chỉ có tôi thấy MA còn bạn thì không?
Như đã nói ở trên đó là chuyện nhân quả nợ nần kiếp trước còn bạn không dính dáng gì cả nên sẽ không thấy! Theo các nhà nghiên cứu thì có những sự dao động rất nhỏ mà mắt người không thể ghi nhận được, bạn có thấy được những hạt bụi nhỏ li ti đang bay trong không khí không?
MA có nói được không?
CÓ CHỨ !!! Trong chuyến bay bị khủng bố năm 2002 tại NGA, sau khi điều tra kỹ hộp đen, người ta phát hiện có một âm thanh rất kỳ lạ mà kô phải tiếng người, sau khi giải mã họ sửng sốt với tiếng thét kỳ lạ :"CÓ 1 TÊN KHỦNG BỐ...!!!!".
Tai người chỉ nghe những rung động rất nhỏ < 20 HZ, vì MA không có cuống họng và lưỡi như lúc còn sống nên họ cố gắng thế nào đi nữa chúng ta cũng không thể nghe được! Với những linh hồn tâm linh cao hơn, họ có thể truyền ý nghĩ vào người khác, cho nên bạn đừng ngạc nhiên khi có những ý nghĩ lạ xuất hiện trong đầu.
MA nhập vào người sống được không?
Trên thực tế thì con người có đến 7 giác quan, giác quan cuối đều tồn tại trong mỗi chúng ta không như cái thứ 6 chỉ có ở vài người. Và nó sẽ mở ra khi chúng ta rơi vào trạng thái ngủ sâu không còn sự tác động bộ não suy nghĩ. Trong giấc mơ, ta mơ thấy những người lạ mặt vì họ có thể là người thân ở kiếp trước đến thăm ta.
Ở những người có hệ thần kinh thiếu ổn định dễ bị MA tác động và chi phối làm bậy. Bạn sẽ rất bất ngờ khi biết rằng 1 chàng trai vốn rất hiền lành hòa đồng với mọi người lại mang án giết người chỉ vì vài đồng bạc lẻ, thực ra là do hồn ma tác động vào lòng tham tiềm ẩn trong anh ta để rửa mối thù kiếp trước, nhân quả đời đời cứ như bánh xe quay mãi không bao giờ dừng! MA không nhập vào được người sống nhưng lại có thể gây tác động tích cực đến tính cách nạn nhân!
Nhắc đến MA ai cũng phải sợ, nhưng bạn phải nghĩ thoáng một chút, MA cũng từng là con người trước đây, có người tốt lẫn kẻ xấu. 100 năm trước người ta cũng rất sợ MA, và giờ này những người đó là gì? 100 năm sau bạn cũng sẽ giống họ, vậy thì bạn sợ cái gì ? Sợ nhìn thấy khuôn mặt MA kinh tởm, hay sợ bị MA hại ?
Từ nhỏ tôi rất sợ MA, sau này lớn khôn tôi lại suy nghĩ như trên nên bớt sợ hơn. Liệu mai này bạn có sợ hãi trước linh hồn người thân về thăm bạn hay kô ? Trong nhà tôi là người đi ngủ sau cùng, tắt hết đèn rồi đi lên cầu thang, cảm giác khi đó như có người đang nhìn tôi trong bóng đêm và sẵn sàng tấn công nếu có thể, tôi đấu tranh rằng mình sẽ không chạy mà cứ bình tĩnh đi lên và suy nghĩ chuyện khác, mọi việc trôi qua nhẹ nhàng. TÔI ĐÃ THẮNG ĐƯỢC NỖI SỢ HÃI!
MA sợ điều gì?
Ánh sáng, nhiệt độ và con người. Nếu như bạn phát hiện được căn nhà nào đó có MA, hãy bật hết đèn trắng và cho nhiều người cư trú, 1 thời gian sau sẽ hết nhưng hậu quả dành cho người đề xướng cũng rất ghê rợn, MA sẽ trả thù khi họ đang ở thì bạn lại đến phá!
Bạn làm gì khi bị MA QUỶ quấy rối ?
Hãy dọn đến chỗ khác phù hợp với bạn, đừng nên thử đối đầu với họ không lại thiệt thân.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 19:54 0 nhận xét
Tập hợp những Clip ma nổi tiếng nhất
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 19:41 0 nhận xét
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009
Hồn Ma Micheal Jackson
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 22:27 0 nhận xét
Trò chơi "It's me"
Tôi là một công chức bình thường , chưa vợ.Sau giờ làm việc chúng tôi thường tụ tập bạn bè ăn uống và hàn huyên tâm sự. Chủ nhật , anh bạn Peter rủ tôi và các bạn đến nhà hắn liên hoan. Cuộc vui thật tuyệt. Peter rủ chúng tôi chơi một trò chơi. Tên nó là " It's mé. Ðó là một cuộc chơi chốn tìm nhưng đặc biệt ở chỗ là chỉ có 1 người trốn và nhiều người đi tìm. Cách chơi như sau: mọi người sẽ bốc thăm một tờ giấy , trong đó sẽ ghi ai sẽ người phải chốn. Người đó được gọi là it' mẹ Không một ai biết anh ta là it's me ngoại trừ chính anh tạ Sau đó đèn tắt , it's me đi trốn và mọi người sẽ đi tìm. Người nào nếu chạm được vào ai sẽ phải hỏỉ "It's me ", nếu thấy người kia trả lời là " Me " thì có nghĩa đó không phải là " It' s me". Khi nào chạm phải ai mà khi hỏi không trả lời thì có nghĩa là đã tìm thấy "It's me". Lúc đó người tìm được sẽ ngồi xuống cạnh It's me và đợi những người khác đến. Người nào tìm đến chỗ It's me sau cùng là người thua cuộc.
Tôi từ chối không tham gia vào cuộc chơi. Mọi người tỏ ra rất khó chịu vì dường như tôi đang phá hỏng cuộc vui hôm nay. Tôi nói: Ðây là một trò chơi đáng nguyền rủa. Ðể chứng mình cho lời nói của mình tôi kể cho họ nghe một câu chuyện.
Hôm đó chúng tôi đến nhà một người bạn - anh Michael liên hoan và cũng chơi trò này. Chúng tôi bước vào cuộc chơi với 12 người. Trong bóng tối những bước chân qua lại , tiếng rì rầm to nhỏ , tiếng cười rộn rã... Tôi lần mò trong bóng tôi và nắm được tay một người. Tôi hỏi " It's me " và không có ai trả lờị Lúc đó tiếng ồn ào rộn lên. Thì ra mọi người đã tìm ra It's me trước tôi. Chúng tôi điểm danh và thấy thiếu Robin. Anh chàng này chắc chắn phải đi mua bia cho tụi tôi rồi đâỵ Chúng tôi ngồi đợi 1 tiếng , tiếng nói chuyện ồn ỹ vang khắp khu nhà. Cuối cùng thì Robin cũng trở về. Ðèn bật sang , chũng tôi tiếp túc bốc thăm để chơi tiếp. Tôi để ý thấy mặt Robin tái nhợt , anh ta thì thầm vào tai tôi: Một chuyện kỳ lạ anh ạ. Lúc bọn anh đi hướng đông thì một mình tôi ra phía Tây của khu nhà. Tôi biết là góc đó có một cái tủ - là một nơi chốn rất lý tưởng. Tôi mở tù , cùa tay vào trong? và chạm phải một bàn tay con gáỉ. Tôi hỏi " It's me ". Không một ai trả lời. Tôi ngồi xuống bên cạnh cô gái và đợi bọn anh đến. Tôi chờ rất lâu đến khi nghe tiếng ồn ỹ của bọn anh , thì tôi quay sang nắm lấy tay cô gái đó để rủ đi về. Anh tưởng tượng được không , không có một ai trong tủ cả. Cô ta không thể nào ra khỏi tủ khi tôi ngồi cạnh. Tôi hoảng sợ quá và chạy vội về đây. Tôi đùa Robin. Này cậu định bịa ra trò đấy để khỏi mua bia chứ gì. Thôi nào chơi tiếp đi
Lần chơi tiếp theo , khi đèn tắt , chúng tôi lại tản nhau ra để đi tìm It's mẹ Tôi tách ra khỏi nhóm và đi về phía tây của khu nhà. Tôi lần mò đi trong bóng tối được một lúc thì thấy có ánh sáng. Ðó là ánh trăng rọi xuống từ cửa sổ phía cầu thang. Qua ánh trăng bàng bạc , tôi nhình thấy một bàn chân đang thõng xuống.....
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 22:21 0 nhận xét
Thứ Tư, 8 tháng 7, 2009
Ma cà rồng không thể tồn tại..UỔNG QUÁ TToTT..
![]() |
| (Ảnh: geocities.com) |
Truyền thuyết cho rằng ma ca rồng hút máu người và một khi bị cắn, nạn nhân đó cũng biến thành một ma cà rồng và tiếp tục đi hút máu người khác.
Và Efthimiou đã lý giải một cách logic như sau: Vào 1/1/1600, dân số thế giới là 536.870.911 người. Nếu con ma cà rồng đầu tiên xuất hiện vào ngày đó và cắn một người trong một tháng, sẽ có 2 con ma cà rồng vào 1/2/1600. Một tháng tiếp theo sẽ có 4 con ma cà rồng, cứ tiếp tục như vậy. Chỉ trong 2 năm rưỡi dân số thế giới ban đầu sẽ chỉ toàn là ma cà rồng mà không còn ai còn lại để hút máu.
Nếu tính đến tỷ lệ tử vong thì dân số còn biến mất nhanh hơn. Kể cả một tốc độ sinh sản không tưởng cũng không thể đảo ngược lại được kết quả này.
"Xét cho cùng, con người sẽ không thể tồn tại trong điều kiện như vậy, kể cả khi dân số thế giới tăng gấp đôi mỗi tháng. Và việc tăng gấp đôi rõ ràng là vượt quá khả năng sinh sản của con người", Efthimiou nói.
Vì vậy cho dù bạn lo ngại bất kể điều gì vào lễ hội Halloween ngày 31/10 sắp tới, chắc chắn bạn sẽ không bị biến thành ma cà rồng.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:38 0 nhận xét
Những đồ vật bị nguyền rủa
Một bộ kimono được nhiều người xem là mang lại điềm xui xẻo khi ba chủ nhân của nó, là ba thiếu nữ Nhật Bản, đều lần lượt qua đời trước khi có cơ hội mặc nó. Một thầy tu thấy nó quá "chết chóc" nên quyết định mang nó đi đốt vào tháng 2 năm 1657. Camille Flammarion, nhà thiên văn học nổi tiếng của Pháp ở thế kỷ 19 (ảnh: astrosurf)
Khi bộ kimono đang bốc cháy, một trận gió lớn xuất hiện, thổi ngọn lửa vượt khỏi tầm kiểm soát của mọi người. Hậu quả là ngọn lửa từ bộ kimono này đã thiêu cháy 3/4 thành phố Tokyo, san bằng 300 đền đài, 500 cung điện, 9.000 cửa hàng, 61 cây cầu và thiêu chết 100.000 người.
Một chiếc đồng hồ thuộc sở hữu của vua Louis XIV (Pháp) đã ngừng chạy chính xác vào đúng lúc vị vua này băng hà: 7h45, ngày 1/9/1715 và kể từ đó nó không bao giờ chạy lại nữa.
Trong cuộc tấn công ngày 25/1/1787 vào kho vũ khí liên bang ở Springfield trong cuộc nổi loạn của tướng Shay, chàng lính Jabez Spicer, ở Leyden, Massachusetts (Mỹ) đã bị giết chết bằng hai viên đạn của kẻ thù. Nhưng điểm đặc biệt là vào lúc đó, Jabez Spicer đang khoác trên người chiếc áo của ông anh ruột Daniel đã mặc. Daniel đã bị bắn chết bởi hai viên đạn vào ngày 5/3/1784. Hai viên đạn giết chết Jabez Spicer đi chính xác vào các lỗ trên chiếc áo khoác do lần trúng đạn trước (của người anh Daniel) tạo nên. Chính xác từng viên một mặc dù ông anh Daniel đã bị bắn chết trước đó 3 năm.
Camille Flammarion, nhà thiên văn học nổi tiếng của Pháp ở thế kỷ 19, là một người nghiên cứu về những chuyện huyền thoại, đặc biệt là những chuy
ện ma quái liên quan đến cuộc sống sau cái chết. Trong quyển The Unknown, xuất bản năm 1900, ông kể lại một câu chuyện cũng khá ly kỳ. Khi ông viết một chương về "gió" trong tác phẩm L'Atmosphère (Bầu khí quyển), một ngọn gió đã thổi tung cửa sổ nhà ông và nhấc bổng những trang giấy ông vừa viết xong và mang chúng đi mất.
Một vài ngày sau đó, ông ngạc nhiên khi nhận được bản in thử từ nhà xuất bản (những trang bản thảo bị gió cuốn đi). Thì ra ngọn gió đã cuốn những trang bản thảo này ra ngay con đường mà một nhân viên của nhà xuất bản đi ngang qua, người mà thường đến nhận bản thảo của Flammarion mang đến nhà xuất bản. Người này chỉ việc nhặt những trang giấy và mang chúng đến nhà xuất bản như thường lệ.
Năm 1883, Henry Zieglan ở vùng Honey Grove, Texas (Mỹ) đã phản bội người yêu đến nỗi cô ta phải tự tử. Anh của cô gái này quyết định trả thù bằng cách xách súng bắn Ziegland, nhưng viên đạn chỉ sướt qua mặt của Ziegland và văng vào một thân cây gần đó.
Người anh cô gái nghĩ rằng mình đã trả thù được cho em nên sau đó cũng tự sát. Năm 1913, Ziegland quyết định đốn ngã cây có viên đạn trong đó. Vì gặp khó khăn trong việc đốn cây nên Ziegland quyết định dùng đến chất nổ và vụ nổ này đã đưa viên đạn ngày xưa bay thẳng vào đầu Ziegland giết chết anh ta ngay lập tức.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:37 0 nhận xét
Những sự kiện trùng lặp lạ lùng nhất lịch sử
Ngày 28/6/1900, vua Italy Umberto Đệ nhất dùng bữa tối trong một nhà hàng ở thành Monza. Thật quá đỗi bất ngờ, ông chủ nhà hàng có diện mạo giống hệt nhà vua. Lạ lùng hơn nữa, ông này cũng mang “tên húy” Umberto, vợ ông cũng trùng tên với Hoàng hậu và nhà hàng khai trương đúng ngày Đức vua đăng quang. Ngày hôm sau, ông chủ nhà hàng bị bắn chết, mấy giờ sau vua Umberto cũng qua đời. Nhà văn thiên tài Mark Twain - Năm 1979, tạp chí Das Besteran của Đức tổ chức một cuộc thi viết truyện ngắn - những câu chuyện lạ lùng nhất nhưng phải là có thực. Giải nhất thuộc về một công dân ở thành phố Munich tên là Walter Kellner. Truyện kể về chuyến phiêu lưu kỳ thú mà chính Kellner đã trải qua: đích thân ông cầm lái chiếc máy bay Cessna 421, bay từ đảo Sardinia sang đảo Sicily. Giữa đường gặp nạn, Kellner buộc phải hạ cánh xuống nước, lênh đênh trên xuồng cứu hộ sau mấy ngày mới được cứu thoát. Ngay sau lễ trao giải, một ông người Áo tên Walter Kellner đâm đơn kiện quán quân cuộc thi tội “ăn cắp bản quyền”. Ông này khẳng định, chính ông mới là người lái chiếc máy bay Cessna 421 qua vùng biển nói trên, gặp nạn và trôi dạt vào đảo Sardinia. Một câu chuyện giống hệt, chỉ trừ đích đến cuối cùng. Sau đó, tạp chí Das Besteran cử phóng viên xác minh lại tính hư thực của 2 lời kể. Té ra, cả hai đều là chuyện có thật 100%, mặc dù chúng giống nhau đến mức ngỡ ngàng. - Ngày 13/2/1746, một người đàn ông Pháp tên là Jean Marie Dubarry bị xử tử vì tội giết cha đẻ mình. Đúng 100 năm sau, một người đàn ông khác, cũng quốc tịch Pháp, cũng tên là Jean Marie Dubarry, cũng phạm tội giết cha, bị treo cổ vào ngày 13/2/1846. - Lúc hay tin được giao vai chính trong bộ phim “Cô gái đến từ Petrovka”, khỏi nói tài tử điện ảnh Anthony Hopkins đã vui mừng thế nào. Phim được dựng theo tiểu thuyết cùng tên của nhà văn George Feifer, do đó Hopkins đã chẳng ngần ngại đáp xe lửa đến tận Luân Đôn để mua 1 cuốn về tham khảo. Không may, tất cả các cửa hàng sách ở thủ đô đều đã bán hết veo. Đúng vào lúc thất vọng nhất thì Hopkins bắt gặp đúng cuốn “Cô gái đến từ Petrovka” bỏ quên trên hàng ghế đợi ở sân qua Leicester. Bản thân đây đã là 1 sự kiện trùng hợp thú vị, nhưng điều lý thú hơn vẫn còn nằm phía sau. Hai năm sau, trong lúc đoàn làm phim đang thực hiện cảnh quay ở thành phố Vienna (Áo), bất thần Hopkins được tác giả George Feifer ghé thăm. Sau vài lời chuyện trò, Feifer vô tình nhắc tới chuyện giờ đây ông chẳng còn trong tay cuốn truyện nào của mình. Quyển cuối cùng - có lời chú thích của ông ghi bên trong - một người bạn thân đã Tiểu thuyết Futility năm 1898 của tác giả Morgan Robertson có nhiều điểm trùng hợp kỳ lạ với số phận chiếc tàu Titanic nổi tiếng (Ảnh: fantasticfiction) Linh cảm sợi dây liên hệ bất thường, Hopkins chìa ngay ra cuốn sách ông nhặt được dạo trước. Và quả đúng là cuốn mà nhà văn Feifer đang tìm. - Tiểu thuyết Futility năm 1898 của tác giả Morgan Robertson có nhiều điểm trùng hợp kỳ lạ với số phận chiếc tàu Titanic nổi tiếng. Nhân vật chính của truyện là một tàu thủy khổng lồ mang tên Titan, trên hành trình vượt đại dương qua New York trong một đêm tháng Tư đã đâm phải băng chìm. Rất nhiều hành khách đã bỏ mạng do thiếu thuyền và phao cứu hộ. Chưa kể rất nhiều chi tiết nhỏ nhặt khác trùng hợp với thảm họa Titanic năm 1911 đến lạ lùng. Sau này, Morgan Robertson còn viết cuốn sách “Beyond the Spectrum”, miêu tả một cuộc chiến trong tương lai với những tàu bay khổng lồ dội bom tấn, mỗi quả bom có thể tiêu hủy cả một thành phố chỉ trong nháy mắt. Không lâu sau đó, quân đội Nhật tuyên chiến với cú tấn công chớp nhoáng bằng bom vào đảo Hawaii. - Năm 1899, tia sét kinh hoàng đã chớp nhoáng cướp đi mạng sống của một người đàn ông ngay giữa quảng trường thành Taranto, Ý. 30 năm sau, con trai ông chết theo đúng cách này. Oan nghiệt hơn nữa, ngày 8/10/1949, Rolla Primarda - cháu trai của nạn nhân thứ nhất và là con trai của nạn nhân thứ 2 vừa kể trên - trở thành nạn nhân thứ 3 chịu chung án phạt của Thần chết. - Tháng 2/1918, thiếu tá Summerford phục vụ trong quân đội Hoàng Gia Anh đã bị sét đánh ngay trên chiến trường Flanders. Ông ngã ngựa và liệt toàn bộ từ thắt lưng xuống dưới. Summerford từ ngũ và chuyển về sống tại Vancouver. Một chiều mùa hè năm 1924 khi vị Thiếu tá đang ngồi câu bên sông, bất chợt một tia sét giáng trúng ngọn cây kế bên và cướp đi của ông mọi cử động ở nửa người bên phải.Cố gắng lắm 2 năm sau, ông mới phục hồi và đi lại được chút đỉnh. Ấy vậy mà năm 1930, ông lại bị Thần sét viếng thăm lần nữa trong lúc thơ thẩn bách bộ giữa công viên. Thiếu tá Summerford từ trần 2 năm sau đó. Nhưng nào có hết, 4 năm tiếp theo, sét ghé qua thăm Summerford lần cuối cùng, phá hủy toàn bộ khu mộ trước khi nói lời vĩnh biệt tới người xấu số.
- Mark Twain sinh vào đúng ngày sao chổi Harley xuất hiện năm 1835 và mất vào lần xuất hiện hiếm hoi tiếp theo của nó vào năm 1910. Lúc sinh thời nhà văn thiên tài này đã có lần dự đoán: “Harley đã mang tôi đến năm 1835, tôi hy vọng năm sau tái xuất hiện nó sẽ mang tôi đi”.Sự việc quả đúng như ông mong ước.
(Ảnh: plantingfields)
mượn và sơ ý đánh mất đâu đó ở Luân Đôn.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:36 0 nhận xét
Con người có thể linh cảm trước cái chết?
Một chiều, vợ Grigority Doroni, mới 20 tuổi, bất chợt nói: Em mệt quá, chắc là em sắp rời bỏ thế gian này. Ngày hôm sau, cô ấy bị tai nạn ôtô và chết. Một số người có thể nhìn thấy cái chết của mình đang đến gần? Liệu việc tiên đoán hay linh cảm về cái chết là sự thật? Không ai biết trước được khi nào mình sẽ tới số và cái gì sẽ khiến cho mình phải vĩnh biệt thế gian mà bước vào một thế giới vô cùng xa lạ nào đó. Tuy nhiên, một số người có thể thấy được cái chết của bản thân mình đang đến gần. Trực giác kỳ lạ là cái giúp cho con người có thể giải thích bí ẩn không thể hiểu thấu này. Inna P kể lại: Một mùa hè, vợ chồng chị về quê. Rồi một hôm khi đang đứng trên ban công ngó ra con sông Volga, anh ấy đột nhiên lên tiếng: "Em có nghĩ là anh sẽ chết ở đây không?". Dĩ nhiên là người vợ rất sốc trước câu hỏi ấy, vì chồng chị đang là người đàn ông khoẻ mạnh. Nhưng rồi vài tuần sau, bất ngờ anh ấy từ giã cõi đời vì cơn đau tim. Có rất nhiều ví dụ như vậy. Các bác sĩ người Mỹ, William Green, Stefan Goldstein và Alex Moss, chuyên nghiên cứu hiện tượng chết, đã tìm hiểu hàng nghìn câu chuyện ẩn đằng sau các bệnh nhân ra đi "bất đắc kỳ tử". Các kết quả cho thấy, đa số họ đoán trước được cái chết của mình. Thật tình "linh cảm" của họ không xảy đến như là lời nói tiên tri hay sự chuẩn bị đúng lúc cho việc chôn cất, mà từ một trạng thái tâm lý đặc biệt và thường nằm trong ước muốn sắp xếp các vấn đề đâu vào đấy. Vấn đề là thời gian ngắn ngủi trước khi cái chết bước đến, nhiều người thường trải qua một trạng thái trầm uất có thể kéo dài từ một tuần cho đến nửa năm. Y học cho rằng, sự sầu muộn lạ lùng này xảy đến do những thay đổi hoóc môn trong cơ thể gây ra. Đặc điểm tâm lý của hiện tượng mà bề ngoài như là sự chán nản vô cớ này là sự chuẩn bị của hệ thần kinh trung ương cho sự rời khỏi cõi đời không tránh khỏi. Nhận định này tương ứng với ý kiến được nhiều nhà nghiên cứu chia sẻ, đó là cái chết đơn thuần chỉ là sự "quá độ" của ý thức sang một dạng sống khác, một trình độ năng lượng của sự tồn tại. Tuy vậy, tại sao cơ thể cần đến "sự chuẩn bị về tâm lý" này? Chắc chắn không thể để chuẩn bị cho mọi thứ đâu vào đấy. Khả năng đoán trước cái chết của con người có thể được giải thích như thế nào?Cuốn Tử thư Tây Tạng có câu trả lời cho vấn đề này. Theo niềm tin của người phương Đông, con người là một sinh vật có Bác sĩ người Mỹ, William Green Nhưng tại sao con người lại phải trải qua thứ linh tính khủng khiếp đó? Tự nhiên có sự can thiệp nào không? Có một giả thuyết đáng quan tâm về mặt này. Từ lâu, các nhà khoa học đã biết vấn đề này trong phòng thí nghiệm: Trước khi chết, các tế bào của cơ thể đang sống phát ra một loạt mạnh các tia phóng xạ bất ngờ. Nhà vật lý học người Ba Lan, Janusz Slawinsky cho rằng, luồng sóng khá mạnh này có thể chứa đựng thông tin về sinh mạng của một cơ thể sắp chết và cũng có thể bảo lưu các mẩu ý thức và ký ức. Có phải đây là mục đích chính của tín hiệu cuối cùng do các tế bào sắp chết phát ra? Tôn giáo thường nói về sự tiếp tục của cuộc sống sau cái chết. Hào quang sẽ biến mất trước khi chết, giống như bất kỳ loại vật chất vũ trụ nào cũng để lại dấu vết trong không gian trước khi bị phân huỷ. Cùng với một phức hệ năng lượng của người (thể yếu), hào quang sẽ mang sang thế giới khác toàn bộ thông tin về một người chết, nói khác đi là ý thức. Do đó, chỉ có thể là thể xác chết, còn ý thức vẫn tiếp tục tồn tại như là một đám mây năng lượng. Sự phát ra luồng phóng xạ từ các mô sinh vật vào lúc chết dường như đem lại cho "thể yếu" cái xóc nảy cuối cùng, gửi linh hồn bất tử của một người vào vũ trụ.
hai thể mạnh và yếu. Thể mạnh làm nên thể xác con người. Còn thể yếu cấu thành tinh thần, vô hình, bao bọc linh hồn. Cái chết chính là sự tách biệt thể yếu khỏi thể mạnh. Thể yếu có vầng hào quang mà chỉ có những nhà ngoại cảm mới thấy được. Sự phát xạ từ hào quang này cho phép nhà ngoại cảm chẩn đoán được tình trạng sức khoẻ của một người, và do đó, cũng có thể nhìn thấy trước được cái chết.
(Ảnh: childrenshospital)
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:35 0 nhận xét
Bí ẩn của linh cảm
Thật kỳ lạ, trong đời sống mỗi người đều có ít nhất một lần được linh tính mách bảo. Linh cảm hay linh tính ấy thường được gọi là "giác quan thứ 6" và hiện nay vấn đề này còn được nhiều nhà khoa học quan tâm nghiên cứu.
Lịch sử đã có nhiều minh chứng cho điều ấy. Nhà bác học Nga Mendeleev (1834-1907), người đã phát minh ra định luật tuần hoàn các nguyên tố hóa học, đã nằm mơ thấy hiện rõ ra trước mắt toàn bộ bảng tuần hoàn. Điều này có thể giải thích được vì có lẽ ông đã nghiên cứu hàng chục năm vấn đề này và đến khi chín mùi thì kết quả đã hiện ra trong giấc mơ, ông chỉ việc ngồi bật dậy và chép lại.
Nhà thơ Nag Lermontov (1814-1841) đã kể lại câu chuyện khi ông còn là sĩ quan biên phòng ở Kabkaz. Có một hôm ông đang ngồi đánh bài với lính của mình và nhìn thấy một người có vẻ mặt khác lạ so với ngày thường, ông bèn nói với người ấy: "Anh phải đề phòng, có lẽ anh sắp bị chết bất đắc kỳ tử. Đêm nay, anh nên ngủ lại ở đồn biên phòng và sáng mai hãy về". Người lính ấy không tin, ra về và dọc đường đã bị một người say rượu đâm chết.
Về những khoa học còn mang đầy tính chất tiên đoán như kiến tạo học cũng đã có nhiều nhà bác học phát minh ra mỏ nhờ linh cảm. Viện sĩ Xobolev của Nga tìm ra kim cương ở vùng Iakutsk, viện sĩ Muratov (1908-1983) tìm ra dầu mỏ ở vùng Tây Xibêri đều do linh tính mách bảo. Điều này cũng có thể được giải thích bằng kinh nghiệm và sự so sánh kiến tạo với các miền khác trên thế giới của họ, nhưng mặt khác, linh tính cũng đóng vai trò rất quan trọng.
Nhiều lúc linh tính hoàn toàn trái ngược với logic, tư duy nhưng lại thích hợp. Napoleon (1769-1821) khi đánh vào nước Nga năm 1812 đã linh cảm là sẽ thất bại nhưng ông vẫn cứ tiến hành, vì theo ông, cái vĩ đại chỉ cách cái lố bịch có một bước.
Rõ ràng là từ lâu, nhiều học giả đã phải đau đầu vì cái thế giới cảm tính bao giờ cũng lẩn quất quanh ta, ngay trong ý nghĩ của ta nhưng lại cực kỳ bí ẩn.
Vừa rồi, tờ Zarubejom (tháng 11/1995) đã đăng lại bài của tờ Time (tháng 8/1995): "Linh cảm là một cảm giác hay một quy luật?". Sau đây xin trích một đoạn của bài báo ấy: "Vấn đề linh cảm rõ ràng là một bí mật lớn. Có một tư duy rất biện chứng của các nhà khoa học mà nhiều khi chúng ta quên đi: Trước một vấn đề mà ta không hiểu thì ta đừng giải thích bừa, vì làm như thế là ta tự dẫn ta vào ngõ cụt. Trong những trường hợp ấy, tốt nhất là ta tự thừa nhận cái chưa biết của mình và cũng đừng cho đó là một sự thật hiển nhiên. Bởi vì, vũ trụ là vô tận, đầy bí mật và mỗi ngày chúng ta chỉ biết thêm một chút trong cái ta chưa biết vô cùng lớn ấy. Nhưng như con kiến tha lâu đầy tổ, chúng ta cứ chịu khó tìm tòi và biết đâu sẽ tìm ra một quy luật chi phối toàn vũ trụ".
Điều khó hiểu hơn cả là tín hiệu mà ta cảm nhận được, cái mà ta gọi là "giác quan thứ 6" là lời mách bảo của một sức mạnh siêu nhiên nào đó hay là thuộc tính tự nhiên của loài người? Vì rõ ràng, linh tính không phải là kết quả quá trình tư duy, nó nằm ngoài phạm trù logic và biện chứng. Nhưng thật ngược đời, sự logic mà linh tính mách bảo, trong nhiều trường hợp dường như lại hợp lý và lại là điều cần phải làm.
Xưa nay, quan niệm thông thường cho rằng phụ nữ có linh cảm cao hơn nam giới. Người đàn bà giải quyết nhiều vấn đề xuất phát từ cảm tính. Ngược lại, người đàn ông bao giờ cũng đi từ logic của vấn đề. Nhưng cũng có nhiều phát minh nổi tiếng của các nhà bác học nam giới lại bắt đầu từ cảm tính. Nhà soạn nhạc vĩ đại người Áo là Mozart (1756-1791) khẳng định rằng, mỗi tác phẩm âm nhạc của ông là sự kết tinh của nguồn cảm hứng, tư duy sáng tạo và do linh tính mách bảo. Nhà vật lý, toán học và thiên văn học người Anh là Newton (1642-1727) đã phải công nhận linh tính đã đưa ông đến những phát minh vĩ đại.
Trong lịch sử, không những các nhà khoa học, các nhà quân sự mà cả những nhà chính trị cũng có khả năng linh cảm trước một số vấn đề. Một số người nổi tiếng cũng nhờ "giác quan thứ 6" mà thoát chết. Nhà chính trị người Anh Churchchill (1874-1965), được giải thưởng Nobel văn học năm 1953, hai lần làm Thủ tướng nước Anh (1940-1945) và (1951-1955), một lần thoát chết trong trận oanh tạc của không quân phát xít Đức là do linh tính mách bảo. Năm 1944, ông Churchchill vừa chuẩn bị rời trận địa tên lửa thì máy bay oanh tạc của Đức ập đến. Người tài xế vội vàng nổ máy cho xe đi. Không hiểu sao, Churchchill không chịu vào xe mà vòng chạy ra phía sau. Đúng lúc ấy, một quả bom nổ ngay cạnh cửa xe, làm thành một hố bom lớn, ngay chỗ Churchchill vừa đứng. Trong tập hồi ký của ông, Churchchill viết: "Dường như có một sức mạnh nội tâm đã mách bảo tôi phải rời ngay chỗ đứng".
Đến đây một câu hỏi đặt ra: "Những người bình thường có khả năng linh cảm không?" Như trên đã nói, ai cũng có ít nhiều khả năng này.
Tờ báo Scandal ở Mỹ năm 1994 có đăng một câu chuyện về giấc mơ kỳ lạ của một người mẹ: "Chuyện kể rằng, 1865, một chú bé bên là Maks Hoffman 5 tuổi bang Wisconsin bị mắc chứng bệnh tả. Bác sĩ nói rằng không còn tia hy vọng nào cứu sống được chú. Ba ngày sau đó, chú bé trút hơi thở cuối cùng và mọi người đem chôn chú trong nghĩa địa của làng. Đêm hôm đó, trong giấc mơ, bà mẹ nghe thấy tiếng con trai trở mình trong quan tài. Bà kêu lên rồi chạy đến bên chồng, xin ông hãy ra mộ để cứu con. Ông chồng tất nhiên đã từ chối. Ông giải thích cho vợ mình rằng bà đã quá thương con nên đã thấy như vậy.
Nhưng đêm hôm sau, bà mẹ lại mơ thấy y như thế. Lần này, bà đã quyết tâm cùng người nhà ra cứu con. Lúc ấy đã gần nửa đêm. Mọi người treo đèn lên trên cành cây bên cạnh mộ và cặm cụi đào. Khi nắp quan tài vừa mở, ai cũng sửng sốt, vì thấy cậu bé nằm đúng tư thế mà người mẹ nhìn thấy trong mơ: "Cậu nằm nghiêng về phía bên phải, 2 tay xếp dưới má phải". Cậu bé không có biểu hiện gì của sự sống. Nhưng người cha vẫn bế con lên rồi bằng mọi cách hô hấp nhân tạo. Sau một giờ, điều kỳ diệu đã xảy ra: Cậu bé dần dần tỉnh lại. Rồi mọi người đã tìm các biện pháp giúp cậu phục hồi sức khỏe và chữa khỏi bệnh tả cho cậu. Về sau, Maks Hoffman đã sống tới 80 tuổi (1860-1940) tại thành phố Lincoln (bang Iowa, Mỹ). Vật kỷ niệm quý giá nhất đời ông là cái núm sắt nhỏ ở nắp quan tài mà từ trong đó, ông đã được cứu sống nhờ giấc mơ của người mẹ.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:34 0 nhận xét
Bí ẩn hiện tượng cơ thể tự cháy
hư hiện tượng này, còn có hiện tượng cơ thể người phun lửa. Cơ thể đã tự phụt lửa, tất chỉ trong ít phút là cháy trụi. Người phụt lửa rất dễ xảy ra hỏa hoạn. 50 năm lại đây, chuyện cơ thể người tự cháy không còn là chuyện lạ nữa, gần đây nhất là ngày 25 tháng 5 năm 1985, ở London, Anh. Đêm hôm đó, anh Risley, 19 tuổi đang đi dạo trên phố, bỗng thấy người nóng bừng lên, rồi bốc cháy, ngực, lưng, cổ tay đều bị bỏng rát, đau đớn, đầu óc tựa như bị luộc. Anh ta nhịn đau chạy đến bệnh viện gần đó. Vì Risley trẻ tuổi, khỏe mạnh, lại được cấp cứu kịp thời nên sau vài tuần điều trị đã khỏi. Hơn 300 năm nay, các nhà khoa học đưa ra nhiều giả thuyết, để giải thích hiện tượng cơ thể tự cháy. Một số người cho rằng, cơ thể tự cháy liên quan đến lớp mỡ dễ cháy quá nhiều trong cơ thể, lớp mỡ này giống như nến lỏng. Trong 200 trường hợp có thể tự cháy phát hiện rằng nó không liên quan gì đến giới tính, tuổi tác, béo gầy và sở thích. Một số người khác cho rằng, trong cơ thể người có một "dòng điện" nào đó, có thể "chập mạch" tác động vào một chất dễ cháy nào đó trong cơ thể làm cho kết cấu cơ thể tự phân giải. Một số khác lại cho rằng, phốt pho tích lũy quá nhiều trong cơ thể tạo ra "ngọn lửa không ánh sáng". Giả thuyết mới nhất gần đây là trong cơ thể có những "hạt cháy" còn nhỏ hơn cả nguyên tử, có thể gây cháy. Những giả thuyết trên đây chưa phải là kết luận cuối cùng. Một số hình ảnh nạn nhân tự bốc cháy thành tro tìm thấy trong tài liệu y học của Italia.
Các đồ vật xung quanh tro của các nạn nhân không bị hư hỏng nhiều. (Ảnh: horrormagazine)
Helen Conway ở Pennsylvania bị chết cháy năm 1964.
Robert Bailey bị chết cháy năm 1967 ở Lambeth
Henry Thomas bị chết cháy năm 1980
Mary Hardy Reeser ở St. Petersburg bị chết cháy năm 1951
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:33 0 nhận xét
Có hay không "kiếp luân hồi"?
Sau khi chết, con người có "trở lại" mặt đất theo một vài dạng khác không? Giới khoa học phương Tây và các chuyên gia tâm lý đã dày công nghiên cứu một cách có hệ thống về "kiếp luân hồi" từ rất lâu nhằm phân tích dưới ánh sáng khoa học về bản chất vấn đề. Dẫn đầu là một nhóm giáo sư thuộc Trường đại học Yale ở Mỹ từng thu thập khắp thế giới các bằng chứng liên quan đến “kiếp trước” hoặc sự “đầu thai vào kiếp sau”. Rồi họ nghiên cứu chúng một cách tỉ mỉ, logic và nghiêm túc. Nếu phát hiện ra điều gì đó “không bình thường”, họ liền phân tích một cách chuyên sâu hơn nhằm khám phá xem có liên quan gì tới “kiếp luân hồi” – theo quan điểm tín ngưỡng cố hữu không?
“Mảnh đất màu mỡ” cho các cuộc nghiên cứu nói trên đa số là các trẻ em. Roberta Morgan, sinh ngày 28/8/1961 ở tiểu bang Minnesota (Mỹ), bắt đầu kể về “kiếp trước” của mìnhtrong thời còn là một bé gái. Người mẹ thì cho rằng con bé nói rặt những chuyện ngốc nghếch và luôn tìm cách ngắt lời đứa bé. Nhưng Roberta vẫn không ngừng kể về “cha mẹ trước đây” của mình. Em còn kể về chiếc ôtô mà “người cha kiếp trước” từng có và khẳng định rằng em đã cùng sống với “cha mẹ cũ” tại một khu trang trại. Khi bé gái lên 4 tuổi, em được dẫn tới một trại chuyên thuần ngựa nòi. Roberta rất tự nhiên và phấn chấn nói: “Con từng cưỡi ngựa thuần thục nhiều lần rồi”. Thật
ra, em đã trèo lên mình ngựa bao giờ đâu. Roberta còn đòi mẹ làm những món thức ăn “khoái khẩu” mà “mẹ trước” đã từng nấu. Em tả lại cách thức nấu các món đó hoàn toàn chính xác. Tới năm 9 tuổi, Roberta Morgan đột nhiên quên hẳn quãng đời “kiếp trước” của mình và không bao giờ nhớ lại được nữa (?!).
Bé gái Samlini Permac đang ôn lại quảng đời trước đây của mình. (Ảnh: CAND)
Còn Samlini Permac sinh đầu năm 1962 ở Colombo (Sri Lanka). Trước khi bé biết nói, cha mẹ nhận thấy rằng em rất sợ... nước. Mỗi khi người mẹ định tắm cho bé, đều gặp phải các phản ứng dữ dội cùng tiếng kêu khóc. Em còn rất sợ ôtô. Khi Samlini nói được, em đã mô tả “quãng đời trước đây” của mình một cách tỉ mỉ. Em kể: “Một hôm cha mẹ “kiếp trước” sai em đi mua bánh mì. Phố xá đang bị lụt, chiếc xe buýt đi sát bên cạnh, hất em xuống đồng nước. Em cố giơ tay quá đầu cầu cứu và hét lên: “Mẹ ơi!”. Sau đó, em bị chìm hẳn vào giấc ngủ vô biên”.
Cha mẹ của Samlini suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Sau đó một thời gian, họ biết được câu chuyện của một bé gái 11 tuổi từng bị chết đuối trong hoàn cảnh tương tự, y hệt câu chuyện mà cô con gái họ đã kể lại. Còn bản thân Samlini Permac không thể biết được sự kiện này vào bất cứ trường hợp nào, bởi đơn giản lúc ấy bé chưa ra đời (?!).
Hai trường hợp tiêu biểu trên được bác sĩ tâm lý học nổi tiếng người Mỹ John Stevenson - người đã nghiên cứu các hiện tượng về “kiếp trước” suốt nửa thế kỷ nay - kể lại. Ông cùng các đồng nghiệp thuộc Trường đại học Tổng hợp Virginia đã thử tìm các bằng chứng, được tồn tại như một “thực trạng X”, mặc dù không tìm được những yếu tố vô lý trong “các X” và họ cũng không thể lý giải chúng dưới ánh sáng khoa học được. Giáo sư Bác sĩ J.Steveson cùng các đồng nghiệp đi tới quyết định chỉ tồn tại một khả năng duy nhất: giống như “ảo giác” - nếu nói về khả năng phân tích khoa học hiện nay. Còn một nhà phân tâm học người Mỹ, Bác sĩ Scot Rogo. cũng đã từng dày công nghiên cứu các trường hợp liên quan tới sự “đầu thai”hoặc “kiếp luân hồi” hơn ba thập niên gần đây, cũng mới chỉ đưa ra các giả thuyết, chứ chưa“dám” nêu lên một kết luận khoa học chắc chắn nào cả.
Trước đây nhiều năm, đa số các nhà khoa học phủ nhận sự “đầu thai”, cho đó là một trò “hoàn toàn lừa bịp”. Nhưng ngày nay đa phần trong số họ đã thừa nhận hiện tượng này như là một phương cách chữa các chứng khủng hoảng tâm lý. Còn Giáo sư Tiến sĩ Abraham Kelsy, Trưởng khoa Y học lâm sàng của Viện Đại học New York, trong các thực nghiệm riêng của mình đã dùng những phương pháp giúp các bệnh nhân nhớ lại “quãng đời kiếp trước” của họ, và bằng cách này giúp họ giải phóng khỏi những vướng mắc hiện tại.
Ông giải thích: “Tôi đã rút ra được kết luận là, rất nhiều biểu hiện hiện tại của người bệnh là hệ lụy của kiếp trước và chính chúng là những trở ngại phong tỏa nghị lực của cuộc sống thực tại. Theo tôi, cơ thể con người luôn mang sẵn những thứ phi vật chất, những thứ vẫn tồn tại sau khi thân xác đã chết. Nôm na như người phương Đông gọi là “hồn”. Chính thứ “hồn” này được tái sinh - đầu thai lại. Niềm tin này của tôi càng được củng cố qua các phân tích tỉ mỉ về “chất lượng riêng” của mỗi cá nhân. Tại sao trong một gia đình, trẻ em thường khác biệt nhau, dù rằng chúng được sinh ra cùng cha cùng mẹ, có cùng một tổng thể gien và lớn lên trong cùng một môi trường? Rất nhiều trẻ em, khi đang chơi, luôn có xung quanh chúng “những người bạn vô hình” nào đó mà chúng luôn cho là đang hiện hữu thật sự. Tới độ 4-5 tuổi, thứ cảm giác ấy đột nhiên biến mất. Điều này theo các nhà khoa học chính là kỷ niệm về những người bạn "kiếp trước" của chúng.
Vẫn chưa có một nhà tâm lý học nào có thể giải thích một cách logic về những cá tính khác nhau, cũng như các “chất lượng cá nhân” khác nhau của đám con trẻ được sinh ra từ một gia đình chung. Trong từng trường hợp, thể hiện những dấu hiệu ảnh hưởng từ “kiếp trước”, được giới tâm lý học nêu ra các giả thuyết về những “biến dạng của tâm lý”: như mê ngủ, nghe hoặc đọc được ở đâu đó... Giới vương quyền Ai Cập thời cổ cũng từng hay nói về các “kiếp luân hồi”, cả Hoàng đế Pháp Napoléon, cũng như nhiều nhân vật lịch sử nổi tiếng khác cũng vậy – những người thường nhớ về "kiếp trước", để chỉ muốn tạo ra cái ấn tượng về “xuất xứ thần thánh” của họ. Đa phần trong chúng ta không hề gợi nhớ lại “kiếp trước” ngay cả qua những cách tân tiến hoàn thiện nhất. Trong trường hợp đó, không tồn tại quan niệm “đầu thai” trong thực tế. Ngoài ra cũng còn nhiều điểm bất đồng ngay cả giữa những người vốn luôn tin vào“kiếp trước”.
Tới giờ, giới khoa học vẫn chưa có sự đồng nhất về thực chất của tiến trình này, đó là cơ sở gây nên sự hoài nghi về khả năng “đầu thai” trong “vòng xoay luân hồi” của mỗi người.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:33 0 nhận xét
Những tiếng gọi bí ẩn
Một phụ nữ bước vào cửa hiệu, khi cô đang đi quanh góc nhà thì chợt nghe một giọng nói gọi tên cô 2 lần. Cô chạy lên phía trước nhưng không thấy ai, và lúc đó vang lên những tiếng ầm ầm. Cô quay trở lại góc nhà, nơi vừa đi qua thì thấy chiếc cột nhà đổ nằm đó và chao đèn trên bàn vỡ tan từng mảnh. Thì ra đã có một chiếc thùng phuy lăn từ trên xe tải xuống và làm đổ chiếc cột nhà. Cô đã thoát hiểm nhờ tiếng gọi bí ẩn. "Con người ta không hiếm khi nghe thấy một giọng nói nào đó như được cất lên từ bên ngoài. Và dù cố gắng tìm kiếm nơi phát ra giọng nói, họ cũng không thấy ai", ông Igor Vinokurov, chủ tịch Ban nghiên cứu những hiện tượng khó lý giải của Nga nói. Một câu chuyện khác ông ghi nhận được ở Nga như sau. Sau khi người mẹ qua đời được 2 tuần, cậu bé 13 tuổi tên là Alecxey đã sống ở nhà người bà con. Một thời gian sau, cậu trở về nhà mình, trong nhà không có ai cả. Cậu định bụng chuẩn bị bữa ăn. Tủ lạnh đặt ở gần cầu thang ngoài. Thế nhưng khi cậu đưa tay nắm cửa thì từ đâu có tiếng gọi vang lên, đúng là giọng nói nhẹ nhàng của mẹ đang gọi cậu. "Vâng, mẹ ơi", cậu bé đáp rồi chạy bổ vào phòng bà và chỉ thấy chiếc giường trống trơn nên đứng sững lại. Sau đó, cậu trở lại nhà bếp mà trống ngực đập thình thịch, rồi cậu quay lại cửa ở cầu thang thì tiếng kêu thảng thốt của người mẹ lại vang lên. Cậu bé không nhớ là đã trở lại phòng mẹ thế nào nữa. Ngay lúc đó bà hàng xóm sang và nói rằng, người ta đã phá bỏ hoàn toàn chiếc cầu thang này rồi vì nó bị lung lay. Cậu bé đã thoát khỏi nguy hiểm chết người. Trong số những hiện tượng về giọng nói bí ẩn, đôi khi đó là thông báo cụ thể về sự kiện sắp tới mà nguồn tin lại là giọng nói phát ra từ TV hoặc radio. Vào lúc gần trưa, một phụ nữ trẻ người Anh đang xem TV, trên màn hình vang lên lời thông báo về vụ nổ ở Fliksboro đã làm cho vài người bị chết. Không lâu sau đó, bạn bè của cô đến chơi và cô kể về tin này. Đến tối, họ xem phóng sự truyền từ nơi xảy ra tai nạn và kinh ngạc khi nghe thông báo tai nạn xảy ra vào buổi chiều. Quả thật, vụ nổ ở nhà máy hoá chất đã xảy ra vào lúc 16h35'. Các công trình của nhà máy hoàn toàn bị phá huỷ, khu dân cư, cửa hiệu và các xí nghiệp lân cận đều bị thiệt hại. Đã có 28 người bị chết, hàng trăm người bị thương và không hề có một tin tức nào được báo cáo vào lúc người phụ nữ nghe được thông báo cả. Một người dân ở Xamara là V.Grigoriev đã ở trong gara của mình suốt cả ngày. Vào lúc gần 1 giờ trưa thì radio thông báo về một tai nạn ôtô mà nạn nhân là một linh mục. Một chiếc xe của bưu điện đã đâm vào ông ta. Đến tối thì thông báo này được nhắc lại 2 lần. Ngày hôm sau Grigoriev đi đến nhà nghỉ và mãi đến chiều tối mới về, cả ngày anh không đọc báo, nghe đài hay xem TV. Khi đi xe taxi, người tài xế kể lại hôm qua anh ta chứng kiến vụ đụng độ đó. Theo lời anh thì sự việc xảy ra vào lúc 11 giờ đêm hôm trước. Grigoriev đã gọi điện đến đài phát thanh để hỏi về trường hợp này. Hoá ra, tin tức chỉ được phát vào lúc nửa đêm và phát lại vào buổi sáng. Theo các chuyên gia về thần giao cách cảm, những ảo ảnh về thính giác không phải lúc nào cũng là chứng hoang tưởng. Những giọng nói đoán định trước nguy cơ của hiểm họa sắp xảy ra có thể không phải là giọng nói của người quen, nhưng cũng có thể là của những người bà con hoặc người quen đã chết. Nếu như giọng nói là của người còn sống thì điều đó thường đến vào lúc mà người nghe đang ở trạng thái không tốt về thể chất hoặc cảm xúc - có thể là do bệnh tật, sự sợ hãi hay ước muốn được gặp ai đó. Đôi khi nó là tiềm thức và bên tai ta vang lên một cái tên như thể là lời kêu gọi sự giúp đỡ hoặc là sự cảm thông.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:32 0 nhận xét
Truyền thuyết về 'ngày của quỷ' 6/6
Ở các nước phương Tây với đa số dân theo Công giáo, con số 666 được xem là con số của quỷ. Năm nay, ngày 6/6/2006, ứng với con số huyền bí 666, sẽ xảy ra chuyện gì? Đương nhiên sẽ là chuyện không hay bởi những gì liên quan đến quỷ thì có gì là tốt. Nhưng không phải ai cũng tin như thế. (Ảnh: crazyshop) 6/6/2006 là ngày duy nhất trong thế kỷ 21 này có dãy số 666 huyền bí. Xưa nay, người ta sợ con số này bởi trong quyển cuối cùng của bộ kinh Tân Ước, thường gọi là sách Khải huyền, con số 666 được cho là dấu ấn đáng sợ của quỷ Sa-tăng. Con số 666 rất ấn tượng này thật ra không phải là “đặc sản” của Công giáo. Nhiều tôn giáo và nền văn hóa khác cũng xem con số này là xui xẻo, chỉ mang lại tai họa. Tránh sinh con Lo lắng nhất phải kể đến các thai phụ sắp sinh con trong tháng này. Trên website của tạp chí Mẹ và con, xuất bản tại London, các bà bàn luận sôi nổi chuyện nên hay không nên sinh con vào cái ngày đáng nguyền rủa ấy. Bà Francesca Renouf nói bà lo sợ đến nỗi buộc một bác sĩ bảo đảm với bà rằng sẽ không có chuyện sinh con vào ngày 6/6/2006. Một thai phụ khác, Melissa Parker, tâm sự trên tờ The Sun: “Mỗi ngày, tôi thức giấc với linh cảm sắp có chuyện chẳng lành. Nghĩ tới cảnh sinh khó hoặc sinh ra một đứa con có mầm mống của cái ác trong người vào ngày 6/6/2006 là tôi hãi hùng. Tệ hơn nữa, đứa bé có thể chính là quỷ dữ bằng xương bằng thịt”. Nhưng có nhiều thai phụ khác không quan trọng hóa vấn đề như bà Parker. Thậm chí họ còn định đặt tên con theo tên nhân vật trong các phim kinh dị. Ví dụ bà Emma Parker cho biết sẽ đặt tên con là Damien, tên đứa con trai hiện thân của quỷ trong phim The Omen nổi tiếng. Một bà khác tên Donna Magnante, chọn tên Regan, một nhân vật trong phim The Exorcist. Hiểu sai kinh thánh Sách Khải huyền có nhiều đoạn trình bày thiếu khúc chiết có thể hiểu nhiều cách. Con số 666 nằm trong một đoạn như thế, cụ thể ở chương 13, từng gây tranh cãi giữa các học giả. Một số học giả cho rằng người ta đã hiểu sai. Con số của quỷ chính xác là 616 chớ không phải 666. Tuy nhiên, xưa nay người ta vẫn thiên về dãy số 666 bởi cái vẻ huyền bí của nó. Phillips Stevens Jr., giáo sư khoa nhân chủng học thuộc Đại học Khoa học và Mỹ thuật, nhận xét: “Khải huyền là một cuốn sách phức tạp và lộn xộn. Các học giả đã tìm thấy nhiều 'con quỷ' trong chương 13 và nhiều chương khác. Tất cả đều nói về Rome, các hoàng đế La Mã, các kiểu thờ thần La Mã và thờ cúng hoàng đế”. Theo giáo sư Stevens, cũng giống như mọi kiểu mê tín dị đoan, cái gọi là con số của quỷ dựa trên một dữ liệu sai. Chữ "quỷ" trong sách Khải huyền không chỉ quỷ Sa-tăng mà là nhiều thực thể khác nhau. Tác giả sách Khải huyền là John ở Patmos mà người ta thường gọi là thánh John tông đồ. Ông viết cuốn sách này với ít nhiều mật mã. Giáo sư Stevens cho rằng dãy số 666, dấu ấn của quỷ, có nghĩa là những người tận tâm phục vụ hoàng đế La Mã, cũng đồng nghĩa với chống Chúa. Nó cũng là con số tương đương với số từ Nero Caesar (vị hoàng đế La Mã cuối cùng của triều đại Julio- Claude khét tiếng độc ác) trong tiếng Do Thái. Doanh nhân tìm vận may Ai lo sợ mặc ai, riêng giới kinh doanh ngành công nghiệp giải trí lại thấy ngày 6/6/2006 là một cơ hội trăm năm mới có để biến quỷ thành vàng. Ngày 6/6 tới, hãng phim 20th Century Fox sẽ tung ra phim The Omen. Làm lại từ bộ phim ma quỷ cùng tên nổi tiếng ăn khách năm 1976, đạo diễn John Moore cho biết ý nghĩa sâu xa của phim The Omen mới là bình phẩm một thế giới thời hậu 11/9/2001. Phần mở đầu là những đoạn phim tư liệu quay cảnh sụp đổ của tòa tháp đôi ở New York, vụ nổ tàu con thoi Columbia, thảm họa sóng thần ở châu Á cuối năm 2004, hình ảnh tù binh Iraq bị làm nhục trong nhà tù Abu Graib. Ngẫu nhiên với con số 666 Nếu bắt đầu từ 1/8/1914 là ngày bùng nổ thế chiến thứ nhất, khoảng cách 666 ngày có một ý nghĩa đặc biệt. Nhân với 666 ta sẽ có một tháng tương ứng đánh dấu bằng những sự kiện tiêu cực với xác suất cộng trừ vài tuần. Ví dụ: - 5 x 666: Tháng 9/1923. Đúng ngày 1/9, một trận động đất 8,9 độ Richter đã tàn phá một khu vực lớn ở Tokyo. - 11 x 666: Tháng 12/1941. Ngày 7/12, Nhật tấn công Trân Châu cảng. Mỹ buộc phải tham gia thế chiến thứ hai. - 17 x 666: Tháng 8/1945. Ngày 6/8, Mỹ ném bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima. - 34 x 666: Tháng 8/1976. Đây là thời điểm bùng phát một loạt thảm họa nhân đạo như bệnh Ebola ở châu Phi, động đất lớn nhất thế kỷ ở Trung Quốc (ngày 28/7). Trong thế giới tự nhiên cũng có những dãy số 666 đáng chú ý như nguyên tử carbon, thành phần cơ bản của sự sống, gồm có 6 hạt proton, 6 hạt neutron và 6 hạt electron. Cựu Tổng thống Mỹ Ronald Reagan và phu nhân Nancy tin vào sự xui xẻo của dãy số 666. Ngôi nhà của vợ chồng ông ở bang California mang số 666. Khi về hưu, ông bà Reagan yêu cầu chính quyền đổi thành số 668. Cái chuyện mê tín này không hiểu có phải bắt nguồn từ nguyên nhân sau đây: Tên đầy đủ của ông là Ronald Wilson Reagan mà tên đầu, tên lót và tên cuối, tên nào cũng gồm 6 chữ cái!
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:31 0 nhận xét
Những chiếc máy bay trở về bí ẩn
Từ thời cận đại đến nay, những hình thức biểu hiện chủ yếu của các tai nạn mà loài người phải gánh chịu là việc mất tích của máy bay và tàu thuyền. Những vụ mất tích máy bay và tàu thuyền đã không còn là hiếm, nhưng điều kỳ lạ lại chính là sau khi mất tích một thời gian, chúng lại hiện trở về hoàn toàn nguyên vẹn. Những máy bay và tàu thuyền không còn người lái như là những linh hồn trở về Trái Đất từ một Vũ Trụ khác. Năm 1985, tại vùng đầm lầy trong khu rừng rậm Niu Ghinê, người ta phát hiện thấy một máy bay chở khách hai động cơ đã mất tích trước đó gần nửa thế kỷ. Điều khiến người ta không hiểu nổi là chiếc máy bay đó trông còn mới y như trước khi bị mất tích, không hề cũ đi hoặc biến dạng. Số hiệu trên máy bay vẫn rõ ràng, dễ đọc. Chiếc máy bay lấp lánh ánh bạc này mất tích trước đó 45 năm trên đường bay từ Manila Philippin đến đảo Mêndanao. Trong khoang máy bay vẫn tìm thấy những tờ báo tuần thứ ba tháng 1 năm 1937, ngày Chủ nhật. Một nhóm chuyên gia hàng không của quân đội Inđônêxia được cử đến hiện trường. Sau khi xem xét nghiên cứu chiếc máy bay "như còn mới" đó, khi trở ra, ai cũng tái mặt và kinh ngạc. Ngành chủ quản phụ trách nghiên cứu lập tức ra lệnh phong tỏa khu vực mới phát hiện ra chiếc máy bay đó. Các điều tra viên lúc đầu khi mới trông thấy chiếc máy bay đó, không ai dám tim ở mắt mình nữa. Vỏ ngoài của nó trông vẫn mới, thân máy bay hoàn toàn không có một vết tỳ nào, dưới ánh sáng mặt trời nó sáng lấp lánh như gương. Các nhân viên điều tra tưởng rằng cửa của nó chắc chắn bị gỉ, rất khó mở, nhưng ngược lại, vừa vặn quả đấm là mở được ngay, không hề có tiếng cót két hay răng rắc gì cả, êm ru. Vào trong khoang máy bay không thấy người nào dù là sống hay chết. Nhưng trong máy bay cốc giấy, mẩu thuốc lá và mấy tờ báo năm 1937 vẫn chưa ngả mầu vàng, dường như mới đó vẫn đang có người ngồi trong máy bay. Trong một chiếc gạt tàn, có để một vỏ bao thuốc lá thơm, loại thuốc lá mác ấy lưu hành vào những năm 1930, nhưng vào thời Chiến tranh thế giới thứ II đã ngừng sản xuất. Còn những trang phục và kiểu đầu tóc trên tờ báo đều thuộc thời kỳ kinh tế khủng hoảng và suy thoái ở Mỹ. Trong phích nóng vẫn còn cafe nóng hổi, và mùi vị của nó vẫn thơm ngon, chưa hề bị biến mất. Chiếc máy bay đó trông như được hạ cánh khẩn cấp nhờ các bánh xe của nó, vừa may nó đỗ xuống được chỗ đất mềm trong vùng đầm lầy, nên hoàn toàn không bị hư hại gì, vẫn có thể bay trở lại như 50 năm trước đây. Các nhà khoa học vẫn tiếp tục điều tra về bí mật của việc máy bay đã mất tích từ lâu nay bỗng xuất hiện trở lại. Theo ghi chép, những sự kiện tương tự cũng đã từng xảy ra vào thập niên 60. Một máy bay ném bom của Mỹ ngày 04 tháng 04 năm 1946 không quân Mỹ huy động lực lượng tìm kiếm suốt 500km vùng trời nơi nó mất tích, nhưng không kết quả gì. Bất ngờ, vào năm 1962 chiếc máy bay đó lại xuất hiện tại nơi cách sân bay mấy trăm mét. Thiết bị vô tuyến điện trên máy bay vẫn nguyên vẹn. Căn cứ theo phân tích máy móc thiết bị, dường như nó mới đõ xuống ngay chiều hôm đó, không ai nghĩ chiếc máy bay đã mất tích 17 năm. Vào một ngày trời quang mây tạnh của năm 1984, tại bãi cát miền Bắc Mexico bỗng xuất hiện 05 máy bay quân sự Mỹ. Thân máy bay vẫn sáng bóng, thùng nhiên liệu vẫn chứa đầy xăng, nhưng trong máy bay thì trống rỗng chẳng có một người. Các chuyên gia Mỹ cho rằng: Cả 05 máy bay đó điều mất tích từ hồi năm 1945 lại vùng biển tam giác Bécmút (gọi là Bécmuđa). Nhưng việc đó vãn đang tranh luận, bởi có người nói rằng, phiên hiệu của máy bay đã mất tích nhiều năm lại xuất hiện trở lại là một sự thực không thể phủ nhận được. Còn những sự kiện tàu thuyền đã mất tích xuất hiện trở lại thì vụ phát hiện tàu "RaĐahama"của Mỹ tại tọa độ 37 độ 37' độ Vĩ Bắc 51 độ 55' độ Kinh Đông vào tháng 08 năm 1935 là vụ nổi tiếng. Khi tàu buôn "Axơchich" phát hiện ra tài RaĐahama thì trên tàu không có người nào cả. Điều khiến cho thuyền trưởng và các thuyền viên tàu "Axơtich" kinh ngạc là khi họ từ nươca Anh ra đi thì được thuyền trưởng tàu "Raicơxcơ" của Italia cho biết hồi trước tháng 07 họ đã tận mắt trông thấy tàu "RaĐahama" bị đắm ở Đại Tây Dương. Hơn 100 năm trước đây, ở Đại Tây Dương cũng từng phát hiện được một tàu đã mất tích nhiều năm trước đó. Đó là con tàu Meri Sairaistơ. Khi phát hiện ra nó thì trên tàu không có người, nhưng những đồ quý giá như vàng bạc, kim cương vẫn nguyên vẹn, không hề suy suyển. Xuồng cứu sinh và các đồ vật khác vẫn đầy đủ. Thậm chí trên tàu vẫn còn để lại những thứ trong bữa ăn đang ăn dở. Không biết người trên tàu đã bỏ đi đâu? Đầu năm 1990, tàu buồm hai cột "Durixis" mất tích đã 24 năm bỗng nhiên lại xuất hiện, nó đỗ ở một bãi biển vắng vùng ngoại ô thành phố Caracat và Vênêduêla. Ba thủy thủ trên tàu khi được phát hiện ra (năm 1990) đều giật mình ngạc nhiên. Ngày 06 tháng 01 năm 1966 họ từ đảo Aroba ra khơi. Không ngờ khi họ vừa đánh bắt được con cá lớn, nặng tới 110kg thì bão ập tới. Mọi người vội vã đưa nhau đi tránh gió. Nào ngờ cơn hoảng sựo đã kéo dài đến 24 năm. Vụ tàu mất tích xuất hiện trở lại này, tuy trên tàu vẫn có người, không biết các nhà vũ kia, chỉ là những "tà linh hồn" trở lại.
Điều khiến cho các nhân viên điều tra ngạc nhiên nhất là tình trạng máy bay. Trong bình ắc quy của máy bay vẫn nạp đầy điện, chỉ vặn công tắc là đèn trong máy bay bật sáng. Thùng chứa nhiên liệu của máy bay hầu như vẫn đầy nguyên. Tất cả những điều đó khiến cho nhân viên điều ra sởn tóc gáy.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:18 0 nhận xét
hực sự có tồn tại một chiều không gian khác?
Đã từ lâu, các nhà khoa học trên thế giới tin rằng thời gian và địa điểm chúng ta đang sống chỉ là một trong nhiều chiều không gian và thời gian mà chúng ta không nhìn thấy được. Cũng tương tự như vậy đối với sự kiện bí ẩn xảy ra trên bầu trời Niu Yoóc (Mỹ) vào cuối nǎm 1999. "Lạy Chúa, chúng tôi đang ở đâu vậy. Làm sao chúng tôi đến được nơi đây? Đây là Hãng hàng không Alp Air, chuyến bay 703. Tất cả đều lạ lùng. Tôi không biết mình ở đâu. Người nào nhận được những lời này xin hãy giúp chúng tôi". Đó là nội dung lời kêu cứu của một viên phi công "ma" truyền qua làn sóng điện với giọng vô cùng sợ hãi. Rồi chiếc máy bay hành khách kiểu cũ ĐC.7 mà hãng Boing chế tạo từ hơn 30 nǎm trước bỗng xuất hiện phía trên đảo Maháttan ở thành phố Niu Yoóc. Những người chứng kiến hình ảnh của "chiếc máy bay ma" nói trên là viên phi công lái một chiếc máy bay trực thǎng đưa một số du khách bay thưởng ngoạn toàn cảnh thành phố lớn nhất thế giới này. Viên phi công lái máy bay trực thǎng tên là Ben Giắcman đã nhận được lời cấp báo đó một cách rõ ràng. Và 12 khách du lịch trên chiếc máy bay cũng tận mắt nhìn thấy "chiếc máy bay ma" ĐC.7, một số người đã chụp ảnh nó. Ben Giắcman sau đó thuật lại trên truyền hình về sự kiện bí ẩn này: "Khi tôi nhận được lời nói của anh ta, tôi vội bấm nút trả lời ngay, vì nhận thấy giọng nói của anh ta giống người đang bị hoảng loạn. Anh ta cuống lên nói rằng lẽ ra máy bay đã tới dãy núi Alp (ở châu Âu), nhưng sao không nhìn thấy nó và phía dưới cũng không phải Thuỵ Sĩ, vì anh ta biết rõ địa hình. Tôi bèn nói với anh ta rằng anh ta đang ở trên bầu trời nước Mỹ, vì không có lịch trình bay qua đây. Anh ta cất cánh từ sân bay thành phố Vêrôna (Italia) và bay đến thành phố Inxbrúc (áo). Khi đó tôi nghĩ rằng gã phi công này không điên thì cũng say rượu. Nhưng tôi bỗng rợn tóc gáy vì chợt nghĩ ra điều gì đó. Tôi hỏi ngày cất cánh của anh ta là ngày nào. Điều viên phi công trả lời khiến tôi gần như không tin nổi vào tai mình. Anh ta nói rành mạch rằng máy bay cất cánh tại sân bay quốc tế Vêrôna hồi 6h45 ngày 26/11/1972 để bay tới thành phố Inxbrúc, rồi sẽ bay tiếp đến Líchtenxten. Máy bay của anh ta có phi hành đoàn 7 người và 132 hành khách. Tôi sững sờ, không biết nói sao, rồi tôi nghe tiếng viên phi công "ma" đó bắt liên lạc với trạm hoa tiêu bay của thành phố Inxbrúc. Đến đây tôi biết rằng mình đang đối mặt với điều tựa như chuyện truyền kỳ bí ẩn. Tôi đã gặp ma hay linh hồn đang xuyên qua chiều thời gian quá khứ để đến với chiều thời gian hiện tại. Tôi nói với anh ta rằng giờ đây không phải là nǎm 1972 mà là nǎm 1999, nhưng anh ta vẫn khǎng khǎng cãi nǎm nay là nǎm 1972". Ben cho biết thêm: "Khi đang cố khẳng định đang là nǎm 1999, tôi nghe thấy tiếng nấc và giọng nói như của người hấp hối của "viên phi công ma". Tôi nhìn về phía cửa sổ buồng lái và cửa sổ khoang hành khách của chiếc máy bay đó và thấy rằng hình như bên trong máy bay không phải là người mà chỉ là hình bóng của họ. Tôi tìm cách lái trực thǎng tiến lại gần chiếc máy bay DC.7, nhưng ngay lập tức có một luồng ánh sáng trắng loá lên rồi "chiếc máy bay ma" nọ bỗng nhiên mất hút, cứ như chẳng có gì xảy ra trước đó"...
Theo họ, thời gian có thể đếm được, là một dạng vật chất không thể biến mất. Do đó hình hài của chiều thời gian cũng có mặt ở mọi nơi. Khi 2 chiều thời gian trùng nhau thì đó cũng là hiện tượng tự nhiên, giống như lúc mưa rơi, nắng rọi và sấm sét dậy trời. Người ở một chiều thời gian có thể nhìn thấy một chiều thời gian khác, có thể là chiều thời gian tương lai hoặc quá khứ.
"Tam giác quỉ" Bermuda ở Đại Tây Dương được mệnh danh là "tử địa", vì đã có hàng trǎm tàu thuyền và máy bay bị mất tích một cách bí ẩn tại đây trong vòng 100 nǎm qua. Những người đi biển tin rằng giữa Đại Tây Dương có một "rốn biển" với những xoáy nước khổng lồ có đường kính hơn 100 dặm... Và đó có thể là cánh cửa xuyên vào một chiều thời gian khác có tốc độ gấp 2 lần tốc độ ánh sáng. Các nhà khoa học ở một số cơ quan nghiên cứu quốc tế nổi tiếng cho biết, có thể làm cho con người chúng ta xuyên qua một chiều thời gian khác, nhưng đáng tiếc tốc độ của các phương tiện mà con người tạo ra hiện thời mới chỉ đạt chưa đầy 1/3 tốc độ ánh sáng. Vì vậy, những tàu thuyền và máy bay bị mất tích một cách bí ẩn có thể là do bị hút vào một chiều không gian khác.
Về sau Ben được biết rằng Hãng hàng không Alp Air và chuyến bay 703 là có thật 100%. Nǎm 1972, chuyến bay này đã chở các SV người Pháp và Italia đi dự cuộc thi trượt tuyết mùa đông. Nhưng máy bay đó đã gặp bão tuyết đột ngột và bị rơi sau khi cất cánh được 40 phút. Chuyến bay nói trên được ghi nhận là "mất tích" cùng với thông báo tất cả các hành khách và phi hành đoàn trên máy bay đều chết, vì từ đó đến nay người ta chưa hề tìm ra vết tích của chiếc máy bay này.
Người đăng: [^_^] iT's HeNrY aNd LaNCe's SCARY cOlLecTIon (c^o^)O vào lúc 23:14 0 nhận xét










